Bà Xã Thư Ký
Phan_10 end
Giang Hách nhìn tình hình bên ngoài, "Trình Hạo Hiên chắc sẽ không , nhưng mà anh lại cảm thấy Hân Hân bị anh ta chọc giận, nhất định sẽ đánh."
Phía ngoài, tranh cãi đang tiến vào giai đoạn gay cấn.
"Dù sao thì anh mặc kệ! Em lập tức chia tay Giang Hách, nếu như hai người không xa nhau, anh cũng không chắc, anh sẽ làm ra chuyện gì với Giang Hách!" Nghe được lời uy hiếp của Trình Hạo Hiên với Lạc Điềm Hân, chân Giang Hách không khỏi đứng không vững, không phải sợ Trình Hạo Hiên, mà bây giờ anh lại lại biến thành đề tài để hai người tranh cãi.
Cũng bởi vì anh bỗng nhúc nhích, đụng phải hộc tủ bên cạnh, vang lên một tiếng"Đông" .
Mặt Chu Man Man trách cứ nhìn Giang Hách, nhanh chóng đóng cửa lại, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ở bên ngoài, hai người vẫn nhìn cánh cửa kia.
Trình Hạo Hiên bắt đầu giận dữ, "Giang Hách không đi? Anh ta đang ở phòng ngươi?"
Lạc Điềm Hân vừa mới nhớ tới, trong phòng cô còn có hai người, mình cùng anh tranh cãi, bọn họ cũng nghe.
"Không có ai!" Cô ngăn ở trước mặt anh nói.
Trình Hạo Hiên không tin, nếu không có ai, cô ấy khẩn trương làm gì? Hơn nữa, còn không để anh nhìn!
Anh không hỏi ý kiến của cô, trực tiếp đẩy cô ra, đi mở cửa! Nhưng mà cửa như bị khóa lại, mở không ra.
"Gọi anh ta mở cửa!" Bên trong rõ ràng có người, còn dám lừa anh?
Lạc Điềm Hân chỉ nhìn anh, không mở miệng.
"Mở cửa! Giang Hách! Anh lăn ra đây cho tôi!" Trình Hạo Hiên dùng lực đập cửa, hơn nữa còn hô to.
Thật lâu, bên trong mới truyền ra động tĩnh, Giang Hách chậm rãi mở cửa, cười hì hì nói: "Chào anh! Tổng giám đốc Trình!"
Đáng chết! Anh ta ở bên trong thật! Trình Hạo Hiên tức giậm, lập tức nắm anh ta lên.
Quan hệ của hai người giống như anh tưởng tượng! Cô đói khát như vậy, vừa mới rời khỏi anh, lại không kịp chờ đợi, tìm người khác! Còn lập tức mang về nhà!
Trình Hạo Hiên tức giận nhìn Lạc Điềm Hân, hi vọng cô có thể giải thích rõ ràng cho anh, nhưng cô không nói gì.
Anh tức giận nắm tay thành quyền, đánh cho Giang Hách mắt nổ đom đóm.
Đột nhiên, một người khác lao ra từ trong phòng, ôm lấy Giang Hách, "Chồng, chồng à, anhkhông sao chứ?"
Lạc Điềm Hân cũng tới, "Sao anh xúc động như vậy? Anh đánh người làm gì!"
Trình Hạo Hiên không rõ tình huống bây giờ, ngạc nhiên nhìn người phụ nữ ôm Giang Hách, người phụ nữ này gọi Giang Hách là chồng?
Cô ta là vợ của Giang Hách?
Lạc Điềm Hân vội vàng xin lỗi, "Thật xin lỗi, Giang Hách! Man Man! Giang Hách, anh không sao chứ?"
Giang Hách lau mép một cái, cười cười, "Không có việc gì! Nhưng hơi đau!"
Chu Man Man tức giận nhìn Trình Hạo Hiên, "Khó trách Hân Hân không cần anh! Loại đàn ông xúc động như vậy, không rõ tình huống, liền đánh người lung tung, không đáng tha thứ."
Giang Hách ngăn vợ đang nói Trình Hạo Hiên lại.
"Man Man, chúng ta đi trước đi! Không nên quấy rầy bọn họ! Chúng ta nghe lén là không đúng, chịu một quyền không có gì!"
Sau đó nhìn Trình Hạo Hiên, "Nếu như chịu một quyền mà có thể giải trừ hiểu lầm hai người, vậy thì rất đáng!"
Lạc Điềm Hân xin lỗi nhìn hai người, "Thật xin lỗi!"
Chu Man Man nhìn chồng không có việc gì thật, mới nhìn chằm chằm Trình Hạo Hiên nói: "Hân Hân, cậu phải suy nghĩ kỹ một chút! Đừng vì nhất thời mê tình mà bị anh mê hoặc!"
Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo Hiên, anh cũng nhìn cô.
"Hai người đi trước đi! Chuyện của chúng ta, tự mình giải quyết!"
Cuối cùng, Chu Man Man cùng Giang Hách rời khỏi.
Lạc Điềm Hân càng thêm tức giận nhìn Trình Hạo Hiên.
Trình Hạo Hiên có chút hối hận, "Em nên giải thích sớm với anh một chút về quan hệ của em và Giang Hách!"
Anh hiểu lầm cô, anh không nên tin báo, nhưng anh vừa hỏi cô, cô không trả lời, làm anh tiếp tục hiểu lầm, nhưng mà, làm người ta vui chính là, cô vẫn là của anh, cô không có bất kỳ người đàn ông nào bên cạnh.
Nhưng mình cũng cảm nhận được, nếu không nói cho cô biết ý nghĩ của mình, cô sẽ luôn luôn hiểu lầm anh. Mà cô, cũng một mực tại chờ anh cho cô một lời giải thích chân chính có thể tiếp nhận.
Cô đi về phía cửa, mở cửa, "Anh có thể đi được rồi!"
Trình Hạo Hiên đi về phía cô, đóng cửa lại, "Anh không đi, chuyện của chúng ta chưa giải quyết xong."
"Chúng ta không có bất kỳ chuyện gì cần giải quyết, đã xong rồi!" Lạc Điềm Hân dứt khoát nói, thật ra thì lòng của cô đau. như đao cắt. Nếu anh không muốn đi, vậy coi như xong! Cô trở về phòng, không được sao?
Trình Hạo Hiên ôm lấy cô từ phía sau, không để cô trốn vào phòng.
"Hân Hân, đừng rời khỏi anh, được không?" Lòng của Trình Hạo Hiên đã rất đau rồi, lúc anh biết tâm ý của mình đối với Lạc Điềm Hân, thì chưa từng đau như vậy, anh cho là đời này, mình sẽ không có cảm giác kia, nhưng mà, khi cô muốn rời khỏi, làm anh đau muốn khóc.
Lạc Điềm Hân nghe được lời anh nói, thân thể hơi rung một chút, anh. . . . . .
Trình Hạo Hiên vùi đầu vào cổ của cô, "Anh không muốn chia tay!"
Nước mắt của cô cũng chảy xuống, cô phải làm sao, nhưng mà anh yêu cô thật lòng sao?
"Là anh ngu xuẩn, là anh sĩ diện, nếu như lúc ấy anh giải thích với em rõ rang về Tưởng Anna, sẽ không xảy ra chuyện bây giờ! Anh biết rõ, Tưởng Anna chỉ là ngòi nổ, quan trọng là, anh chưa nói yêu!"
"Thật xin lỗi! Anh nghiêm túc với em, từ ngày đó, anh quyết định bắt đầu thích em, anh nghĩ sẽ có một ngày anh yêuem, sau đó cùng em kết hôn!"
Nếu hiện tại Trình Hạo Hiên không nói ra tất cả, anh đoán chừng mình nhất định sẽ hối hận cả đời.
"Anh sĩ diện, vì em không thừa nhận thích anh, yêu anh trước, anh không dám nói ra khỏi miệng, anh sợ, sợ em chỉ chủ động đáp lại anh, không phải thích anh, yêu anh thật lòng!"
"Anh còn nhớ, ngày thứ hai, em nói em không có cảm giác gì với anh, mặc dù anh ra lệnh cho em phải thích anh, yêu anh, nhưng đây là chuyện tình cảm, không thể nói suông. Nhưng mà anh nhưng không chịu buông tay, anh hi vọng có một ngày, em sẽhiểu, anh yêu em."
"Thật xin lỗi, Hân Hân, Đừng xa anh, được không?" Trình Hạo Hiên nắm tay của cô chặt hơn, như sợ câu trả lời của cô sẽ làm anh mất cô.
Lạc Điềm Hân nghẹn ngào, cô không biết, thì ra áp bức chính anh như vậy, sẽ nói ra như vậy!
"Anh và Tưởng Anna không xảy ra bất cứ chuyện gì thật?" Cô phải thừa nhận, ngày đó cô chỉ thấy được một mặt, lúc anh không xác định yêu, cô có thể không nghĩ lung tung sao?
Trình Hạo Hiên ngẩng đầu lên, quay than thể cô lại, nghiêm túc nhìn cô, "Không có, tuyệt đối không có!"
"Anh yêu em thật sao? Rất yêu, rất yêu...?" Cô tiếp tục hỏi.
Trình Hạo Hiên đối mặt với cô, như không thể nói ra!
Lạc Điềm Hân chu mỏ, mới một hồi lại không nói!
"Không phải vậy, có đúng không? Biết là anh lừa em!" Còn làm bộ muốn rời khỏi ngực của anh.
Trình Hạo Hiên Hiên ôm cô vào lòng, "Không phải vậy, anh chỉ . . . . ."
"Chỉ cái gì?" Cô khẽ mỉm cười hỏi, dù thế nào đi nữa thì hiện tại anh không thấy được nét mặt của cô.
Anh do dự một chút, sau mới thả cô ra, mắt canh chừng cô, "Anh yêu em, Hân Hân!"
Thật ra thì Lạc Điềm Hân rất dễ làm cho cảm động, mới nói một câu như vậy, cô đã khóc.
"Anh đã nói, sao em khóc?" Trình Hạo Hiên giúp cô lau chùi nước mắt.
"Bây giờ anh không sợ hãi? Anh đã bày tỏ với em, em có thể không đáp lại anh! Hơn nữa, anh không sợ em trực tiếp từ chối anh?"
Trình Hạo Hiên khẽ mỉm cười, "Sẽ không , nếu như em từ chối anh thật? Em sẽ không khóc!"
Lạc Điềm Hân dở khóc dở cười, đập trên ngực anh một cái, "Anh cho rằng anh rất hiểu em sao?"
"Trước kia anh không hiểu, nhưng kế tiếp, anh sẽ tốn nhiều thời gian hơn để hiểu em!" Trình Hạo Hiên hôn nước mắt trên gò má cô nói: "Hiện tại em tha thứ cho anh rồi sao? Không tức giận nữa?" ‘
Lạc Điềm Hân không phản kháng, "Trong khoảng thời gian này, anh làm em rất đau khổ, em không muốn tha thứ cho anh!"
"Hân Hân!" Trình Hạo Hiên cau mày nhìn cô, anh thâm tình tỏ tình, cô không chịu trở về, bên cạnh anh sao?
"Anh quá áp bức! Em không thích! Mỗi lần đều dùng giọng cấp trên nói chuyện với em, lúc xem em là bạn gái, anh không nói chuyện tốt với em!" Lạc Điềm Hân trách mắng khuyết điểm của anh, "Lúc anh muốn em đi cùng anh, lời khen phải không ngừng, không đcượ hung dữ với em, phải tốt với em! Nhưng cuối cùng cũng không phải như vậy!"
Trình Hạo Hiên nhớ lại, hình như là như vậy, đó cũng là không có cách! Cô làm nhiều năm thư ký như vậy, đã quen dùng giọng cấp trên nói với cô, "Anh bảo đảm, về sau sẽ đổi !"
"Nói miệng không bằng chứng!"
"Vậy em muốn thế nào?" Chỉ cần cô cùng với anh lần nữa, dù là yêu cầu hà khắc gì, anh đều lập tức đồng ý.
Đang muốn nói ra ý nghĩ của mình, lúc này điện thoại Lạc Điềm Hân lại vang lên.
Cô vừa nhìn, là mẹ Lạc, xem ra mẹ Lạc đã biết, cô nhìn Trình Hạo Hiên một cái, khuôn mặt u sầu!
"Alô, mẹ!" Cô chỉ có thể nghe điện thoại.
"Lạc Điềm Hân, con đã làm cái gì? Mau giải thích với mẹ về tờ báo, chuyện gì xảy ra?" Mẹ Lạc lớn tiếng gào thét trong điện thoại.
Trình Hạo Hiên nghe thấy, tự dưng cười cười, nếu như Lạc Điềm Hân là khắc tinh của anh, vậy chỉ có mẹ Lạc mới có thể thành công áp chế người phụ nữ này.
Lạc Điềm Hân do dự không biết nên làm sao, nói gì, chuyện này thật sự quá phức tạp.
"Con và Hạo Hiên đã xảy ra chuyện gì? Cùng người đàn ông trên báo đã xảy ra chuyện gì?"
Trình Hạo Hiên lấy điện thoại từ trong tay cô, "Bác gái, là con!"
Đối phương sửng sốt một chút, "Hạo Hiên! Các con không sao chứ?"
"Không có việc gì! Chúng con rất tốt!" Trình Hạo Hiên liếc mắt nhìn Lạc Điềm Hân một cái, phát hiện cô không dám nói chuyện.
"Con xem tờ báo này chưa?" Đối phương cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Trình Hạo Hiên mỉm cười trả lời: "Xem rồi, không có chuyện gì, con biết rõ chuyện này, Hân Hân không có bất cứ quan hệ gì cùng người đàn ông kia."
"Bạn của em tên gì?" Anh hỏi Lạc Điềm Hân.
"Chu Man Man!"
Sau khi biết, lập tức nói: "Người đàn ông kia là chồng của Chu Man Man, bác biết cô ấy chứ? Là bạn tốt của Hân Hân!"
Vừa nói như thế, mẹ Lạc sẽ hiểu, nhưng mà, "Vậy sao không đi cùng con đến bữa tiệc, ngược lại đi cùng chồng của Man Man?"
"Ngày đó con không có thời gian, để Giang Hách dẫn cô ấy đi, mới có hiểu lầm như vậy! Đến lúc đó, con sẽ giải thích rõ rang với phóng viên." Trình Hạo Hiên Hiên bảo đảm với mẹ lạc.
"Được! Nếu không còn chuyện gì là được! Vậy bác không quấy rầy các con!" Nói xong, mẹ Lạc liền cúp máy.
Trình Hạo Hiên Hiên đưa điện thoại cho Lạc Điềm Hân, "Anh lại giúp em qua cửa, Em có nên thưởng cho anh một chút hay không? Đừng gây khó khăn cho anh?"
"Ai gây khó khăn cho anh!" Lạc Điềm Hân không được tự nhiên xoay người.
"Còn nói không có! Hiện tại!" Trình Hạo Hiên Hiên ôm thân thể cô lần nữa, "Hân Hân! Về sau, ở công ty e, nghe anh, anh bí mật nghe lời em, không được sao?"
Lạc Điềm Hân nhìn anh, chuyện uất ức như vậy, anh làm sao? Anh không phải luôn luôn Duy Ngã Độc Tôn sao?
"Đừng nhìn anh như vậy! Chỉ cần em đồng ý là được!" Trình Hạo Hiên nhẹ mài môi của cô một chút.
Lạc Điềm Hân lập tức xem thường, "Chuyện xưa, quan sát, quan sát!"
"Hân Hân!" Trình Hạo Hiên có chút bất mãn, lại muốn quan sát?
"Xét hành động của anh trước, em không có cách yên tâm với anh, cho nên em chỉ có thể quan sát, nếu như không chính xác, vậy coi như xong!" Lạc Điềm Hân chẳng hề để ý nói: "Theo hành vi bây giờ, anh đã không bí mật tuần theo lời em."
Trình Hạo Hiên coi như không có bất kỳ bất mãn gì, cũng không dám nói thêm nữa, "Tốt! Đồng ý với!"
Khắc tinh? Cô tuyệt đối là khắc tinh! Để cho than đàn ông uy nghiêm như anh, đều dọn sạch sẽ.
Lạc Điềm Hân cười, "Nếu như vậy nghe lời, sẽ thưởng cho anh!"
Cô nhón chân lên, ấn lên một nụ hôn trên môi anh.
Trình Hạo Hiên nhân cơ hội ôm lấy cô, chuyện không kết thúc đơn giản như vậy.
Chương 10: Phần cuối
"Anh chở em đi đâu?" Vừa tan việc, Trình Hạo Hiên liền kéo Lạc Điềm Hân lên xe, cũng không nói cho cô biết đi chỗ nào, mà ra sức lái xe.
"Đến nơi, em sẽ biết!" Trình Hạo Hiên thần bí nói.
Lạc Điềm Hân cảm thấy anh rất kỳ quái, không biết lại có ý định gì đây.
Lái xe đến một căn nhà gần bờ biển, "Xuống xe đi!" Trình Hạo Hiên nói.
Lạc Điềm Hân đi theo Trình Hạo Hiên vào căn nhà kia, đi vào, cô rất thích phong cách trang trí như vậy, đặc biệt lãng mạn, cửa sổ thật to sát đất, làm cô nhớ lại "Ngôi Nhà Hạnh Phúc" kia.
Trình Hạo Hiên nhìn vẻ mặt hài lòng của cô nói: "Đi lên lầu!"
"Trên lầu có cái gì?" Lạc Điềm Hân rất tò mò, nơi này không phải biệt thự của anh chứ?
"Đi lên thì biết!"
Lạc Điềm Hân lên sân thượng, mới biết tất cả thứ ở nơi này đều đẹp như thế. Sân thượng đối diện biển vô tận, mà bầu trời biển, có vô số sao, một mảng ánh sao sáng lớn như vậy, có thể đẹp hơn biệt thự của anh ở đỉnh núi.
"Nơi này có ống nhòm, em có thể nhìn thấy sao!" Trình Hạo Hiên chỉ đứng một bên ống nhòm nói.
Lạc Điềm Hân hưng phấn chạy tới nhìn, ngắm những vì sao từ nơi này không giống nhau, cái gì cũng nhìn rất rõ ràng.
"Thật là đẹp!" Lạc Điềm Hân vui mừng tán thưởng.
Cho dù đẹp đến đâu, cũng phải cắt đứt hứng thú của cô, bởi vì anh còn có chuyện quan trọng hơn.
"Làm gì? Em muốn nhìn một chút!"
"Về sau có rất nhiều cơ hội nhìn, căn nhà này tặng em!" Trình Hạo Hiên rộng rãi nói.
Lạc Điềm Hân sững sờ nhìn anh, anh đang nói đùa sao, "Tặng cho em? Vô duyên vô cớ tặng nhà cho em làm gì?"
Mặc dù bọn họ đã ở chung một chỗ lần nữa một thời gian dài, nhưng không có nghĩa là cô phải nhận nhà của anh!
Trình Hạo Hiên không muốn thảo luận vấn đề này với cô nữa, lấy một hộp gấm ra, mở ra cho cô nhìn.
Lạc Điềm Hân kinh ngạc nhìn thứ trước mặt, đây không phải là dây chuyền ngọc trai trong tiệc tối từ thiện, anh tốn đến 180 vạn mua sao? Lúc ấy cô cho rằng anh tặng Tưởng Anna, không ngờ vẫn luôn ở bên cạnh anh?
"Anh muốn tặng em cái này?"
"Ừm!" Trình Hạo Hiên mỉm cười nói: "Lúc ấy, không phải em rất thích sao? Cho nên anh mới cạnh tranh cùng Giang Hách, lấy sợi dây chuyền này."
"Không sai, nhưng lúc đó, em muốn Giang Hách cầm sợi dây chuyền này về tặng cho Man Man. Coi như là tặng cho em, em sẽ không đeo thứ quý giá như vậy!" Lạc Điềm Hân không muốn đeo những thứ quý giá như vậy, cho nên coi như tặng cô thật, cũng vô ích.
Trình Hạo Hiên kinh ngạc, thì ra Giang Hách cạnh tranh cùng anh, lại vì vợ anh (GH), vậy mình tốn 180 vạn mua cái này là quá oan uổng?
"Anh mặc kệ, anh đã tốn tiền, emnhất định phải nhận!"
Lạc Điềm Hân chỉ có thể nhận lấy, bằng không tính tình áp bức của anh lại lộ ra nguyên hình.
"Còn nữa!" Trình Hạo Hiên nói với cô.
Còn nữa? Còn cái gì? Tặng cô nhà, lại đưa dây chuyền, anh còn làm gì?
Trình Hạo Hiên nắm tay Lạc Điềm Hân, đi tới bên sân thượng, nhìn xuống.
Ở bờ cát, xuất hiện một hình trái tim thật to đang cháy, vô cùng đẹp, hơn nữa bên trong còn có hoa hồng, tạo thành những chữ thật to, Hân Hân, gả cho anh!
Anh lấy một hộp gấm nhỏ ra, lấy chiếc nhẫn bên trong ra nói: "Hân Hân, gả cho anh đi?"
Lạc Điềm Hân cảm động nhìn anh, "Sao anh lại nghĩ được?" Anh lại sắp xếp một hình thức cầu hôn như vậy!
"Có người chỉ bảo!" Anh thành thực trả lời, chỉ làm phiền Chu Man Man, hiện tại mới làm cô cảm động sắp khóc!
Anh lau chùi nước mắt của cô, "Đứa ngốc, khóc cái gì?"
"Anh muốn kết hôn với em thật?" Lạc Điềm Hân kìm nén nước mắt hỏi anh: "Không phải vì cha mẹ anh bức hôn?"
"Dĩ nhiên là không phải! Anh cảm thấy nên đi đến bước này rồi, anh muốn có nhiều hơn! Anh muốn em gia nhập gia đình của anh, cũng muốn gia nhậpvào gia đình của em, để ánh sao sáng một nhà ba người biến thành 4, chung quanh 4 là vải 5, 6!"
Lạc Điềm Hân dở khóc dở cười nói: "Không hiểu lời của anh có ý gì!"
"Em hiểu! Trả lời anh, được không?"
Lạc Điềm Hân vẫn không mở miệng nói đồng ý.
"Hân Hân, hiện tại anh muốn đem đời này bồi thường cho em, chẳng lẽ em không muốn?" Trình Hạo Hiên đang nâng mặt của cô nói.
"Bồi thường cái gì cho em?"
Trình Hạo Hiên nhéo chóp mũi của cô một cái, "Đã quên? Em đã nói, nếu anh dụ em lên giường, vậy anh nhất định phải đem cả đời này bồi thường cho em! Hiện tại anh chính thức đem đời anh bồi thường cho em. Nhưng em lại không muốn, muốn anh chiếm tiện nghi sao?"
Lạc Điềm Hân nhớ lại, hình như mình từng nói như vậy, "Anh đừng mơ tưởng chiếm tiện nghi của em!"
"Vậy bây giờ em có đồng ý gả cho anh không?" Anh chờ lâu lắm rồi, đồng ý nhanh lên một chút!
"Ách. . . . . ." Lạc Điềm Hân do dự.
"Đừng nói với anh, em muốn quan sát, quan sát, em đã quan sát quá lâu rồi, lập tức đồng ý!"
Lạc Điềm Hân lại bất mãn, "Anh hung dữ cái gì!"
Trình Hạo Hiên Hiên chỉ có thể khôi phục sự dịu dàng ngay lập tức, "Hân Hân, anh đem đời này bồi thường cho em, về sau anh chỉ đi theo em, chẳng lẽ em không muốn cho anh danh phận?"
Một người đàn ông nói muốn danh phận với cô? Quái dị?
"Hân Hân?"
"Cái này . . . . . ."
Đợi rất lâu mà cô không trả lời, làm anh có chút không kiên nhẫn, trực tiếp cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón tay của cô.
"Hiện tại em không thể chạy trốn, tháng sau chúng ta cử hành hôn lễ."
Lạc Điềm Hân không thể xị mặt, nhưng nếu anh đã đeo nhẫn cho cô, cô đành phải cho anh một danh phận, "Ừm!"
Trình Hạo Hiên cho là cô còn muốn nói, nhưng lại sảng khoái đồng ý như vậy, "Em đồng ý?"
Lạc Điềm Hân mỉm cười nhìn anh, "Anh đã đeo nhẫn, em có thể không đồng ý sao?"
Trình Hạo Hiên vừa nghe, vui mừng bế cô lên, xoay vài vòng.
"Thật tốt quá, Hân Hân, bắt đầu từ hôm nay, anh là của em !"
Lạc Điềm Hân thấy tính anh quá trẻ con rồi, "Được rồi, chóng mặt !"
Nhưng anh không để cô xuống.
“Hân Hân, anh yêu em!"
"Em cũng vậy!"
=Hoàn=
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian